Giúp con cai nghiện nhờ tập xà đơn treo tường

Tuấn được sinh ra và nuôi dưỡng trong một gia đình gia giáo truyền thống. Ba anh là bộ đội về hưu, mẹ là giáo viên tiểu học.

Kết quả hình ảnh cho cậu bé lùn

Khi đi học, Tuấn là một học trò xuất sắc, giỏi giang, nên luôn nhận được sự ngưỡng mộ của bạn bè, anh là niềm tự hào của gia đình, dòng họ. Rồi Tuấn trúng tuyển vào trường đại học như mơ ước. Nhưng cũng chính những năm tháng đặt chân vào giảng đường đại học, cuộc đời Tuấn bắt đầu bước sang một ngã rẽ mới.

Tuấn kể rằng : “Theo đám bạn cùng trường, tôi tham gia vào các trò mua vui thế rồi mất kiểm soát mà nghiện ma túy. Tôi chìm đắm trong làn khói trắng đến u mê, mụ mị. Tôi điêu đứng, tiều tụy và đảo điên như một cái xác không hồn. Từ một thanh niên sức dài, vai rộng tôi sa sút đến thê thảm. Năm 1995 tôi bỏ học cao đẳng. Tuổi trẻ lắm bồng bột, cái sĩ diện hão của một cậu ấm công tử càng khiến tôi lún sâu vào tội lỗi. Bạn bè càng khích bác, tôi càng có động lực để mắc vào ma túy nhiều hơn.

Kết quả hình ảnh cho tập xà đơn

Anh như con thiêu thân biết chết mà vẫn cố lao vào. Bố mẹ Tuấn ở quê biết chuyện. Ông bà suy sụp hoàn toàn. Cả gia đình điêu đứng. Mọi của nả trong nhà dường như được bán sạch để lo lắng, điều trị cho anh. Có những lúc cùng quẫn vì đói thuốc, hết tiền tôi từng đi ăn cắp, cướp giật,… chẳng từ thủ đoạn nào.

Tuấn từng mang trong mình ý định vượt biên đến 2 lần nhưng bất thành, lại trở về với thân xác tàn tạ, với những cơn vật thuốc điên cuồng mà không xu dính túi. Ngụp lặn với đủ ngón nghề cặn bã của xã hội chỉ với mục đích kiếm tiền phục vụ cơn đói thuốc. Mỗi lần tỉnh táo, nghĩ về hình ảnh mẹ khóc, hình ảnh cha già tiều tụy, thì khát vọng hoàn lương trong anh lại trỗi dậy.

Lần đầu tiên, Tuấn có ý định cai nghiện. Thời gian đầu anh giam mình trong phòng kín, xích hai chân vào một mảng bê tông được chôn chặt. Thế rồi không hiểu sao, khi cơn nghiện lên tất cả như vô nghĩa. Trong cơn vật vã, Tuấn giật tung mọi thứ, đôi chân trần loảng xoảng lê đoạn xích dài 10m diễu khắp phố huyện. Chẳng bao giờ anh quên được hình ảnh những ngày ấy.

Kết quả hình ảnh cho đại việt sport

Một thân xác tiều tụy núp sau chiếc áo phông rộng thùng thình, rồi thất thểu lê lết khắp phố huyện như một kẻ tội đồ. Người ta nhìn anh với ánh mắt vô cảm, rẻ rúng thậm chí cả nguyền rủa đến ác độc: thứ này chỉ chết chứ sống làm gì. Anh càng quyết tâm phải sống, phải cai nghiện, phải làm lại cuộc đời.

Nghe một người bạn giới thiệu, Tuấn tìm đến Đại Việt Sport mua một thanh xà đơn treo tường. Cơ thể phải khỏe thì mới chống trọi được bệnh tật. Cứ mỗi lần có dấu hiệu lên cơn là anh lại lên xà, thời gian đầu anh còn phải buộc tay vào hai thanh xà. Cứ nghĩ sẽ phải thay xà vì mỗi khi lên cơn là anh lại giật rất mạnh, nhưng may thanh xà chịu được lực vô cùng tốt. Mỗi lần dứt cơn, tay anh lại đỏ rát đến bật máu. Dần dần, cuối cùng mọi nỗ lực của anh cũng đã thành công.

Nói ra thì chỉ vài dòng, nhưng khi nghĩ lại những ngày tháng đó, quả thực là rất dài…

http://mrbendig.com/wp-content/uploads/2017/01/the-hinh-duong-pho-1402309135422-1.jpghttp://mrbendig.com/wp-content/uploads/2017/01/the-hinh-duong-pho-1402309135422-1-150x150.jpgAnh VietThể dục - Thể thao
Giúp con cai nghiện nhờ tập xà đơn treo tường Tuấn được sinh ra và nuôi dưỡng trong một gia đình gia giáo truyền thống. Ba anh là bộ đội về hưu, mẹ là giáo viên tiểu học. Khi đi học, Tuấn là một học trò xuất sắc, giỏi giang, nên...